Cẩm nang gia đình Việt

Đợi anh qua cơn say nắng rồi, gia đình mình cũng nát tan

Anh cứ lặng lẽ, cứ ngang nhiên một mình ôm ấp cơn say nắng như thế. Anh bảo em phải làm sao?

Em những tưởng mình đã có thể ngừng thở ngay được khi nghe anh thú nhận cơn say nắng với cô gái sinh viên những ra bằng tuổi cháu mình. Anh bảo cái cảm xúc nhung nhớ, tươi mới, ngọt lành khi ngắm nhìn suối nguồn tươi trẻ ấy, lần đầu tiên anh có được. Anh bảo, bao lâu nay yêu em, tình cảm đang dần lắng xuống, nhàn nhạt. Cô gái ấy chẳng khác gì một cơn gió lạ khiến hồn anh hoang hoải, xa xăm.

Em im lặng trước mỗi lời anh nói, tim như thắt lại. Mười năm làm vợ, cuối cùng em cũng phải đối mặt với sự cạn tình từ người chồng của mình. Trước đây, có lần anh say sưa với bạn bè, được rủ đi “bóc bánh trả tiền”, em đã bàng hoàng gục ngã, nhưng rồi vẫn cố vực dậy mà tha thứ được cho anh. Bởi sau cùng em đã tự an ủi được mình rằng, bản năng của một gã đàn ông trong cơn say, sẽ chẳng khiến anh lưu luyến bất cứ điều gì.


Anh vẫn sẽ là anh, là người chồng, người bố đúng mực trong mắt em và con. Rồi anh đã cố gắng để bù đắp hơn cho hai mẹ con. Những chuyến du lịch xa, những cuối tuần quây quần bên nhau, những ánh mắt len lén ngại ngùng khi anh nhìn em, những món quà em thích mà trước đấy anh chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ mua… Em chấp nhận tha thứ cho anh. Bởi anh đã biết lỗi của mình và giữa chúng ta vẫn còn đó tình yêu, những ước nguyện chung.

Thế nhưng, lần này lại khác. Không đơn giản chỉ là một đêm cho qua nữa. Anh bỏ rơi con tim, tâm trí của mình theo cơn say nắng mất rồi. Anh đã không còn dành tình yêu cho em, cái thứ tình yêu gì mà qua tháng năm lại nhàn nhạt, phát chán ấy. Có phải êm ấm quá khiến anh không cách nào hình dung được mất mát nếu như đổ vỡ? Anh như kẻ mất hồn, cứ thơ thơ thẩn thẩn, dù ở nhà anh cũng ra ban công hút tàn bao thuốc trong đêm.

Em biết anh đau đấy vì tình cảm cứ sục sôi dâng lên trong lòng mà không cách nào chế ngự được, cũng không cách nào bày tỏ, thể hiện ra ngoài được. Em không biết cứ dồn nén thế, cuối cùng cái khối tình cảm ấy, cái cơn say nắng ấy của anh rồi sẽ trôi đi đâu? Hay vẫn mãi ở đó, chỉ là mình cố phủ một lớp áo khác đè nén, che đậy nó đi, giả tạo rằng mình vẫn đang hạnh phúc sóng đôi bên nhau? Nhưng được bao lâu hỡi anh?


Này anh, nỗi đau này của em anh nào thấu được! Anh bảo em cố đợi, anh đang tự mình vượt qua, hãy cho anh thời gian. Đối diện em, anh nói thế. Nhưng sau lưng em, anh vẫn lén lút nhắn tin xin gặp cô gái ấy. Anh nói thèm được nghe tiếng nói, giọng cười, thèm được ngồi bên người ta tĩnh lặng trong quán café thôi, chỉ nhìn nhau không nói gì, không làm gì cũng đủ khỏa lấp nỗi nhớ trong anh…

Chao ôi, anh nghĩ em là tượng đá, là người đàn bà không biết thương yêu hờn giận hay sao mà có thể không ngã quỵ khi đọc những dòng tin nhắn chồng mình gửi cho người khác như thế. Anh vội vàng cướp điện thoại trên tay em khi thấy em đang đọc lén tin nhắn của anh. Anh chỉ cúi đầu: “Anh xin lỗi!”. Nhưng anh không biết được, chẳng cần anh xin lỗi thì trái tim em cũng đủ tan vỡ đó thôi.

Rồi anh lại xin em, xin em để anh được một mình, để anh được tự mình xử lý khi em hỏi rốt cuộc anh muốn thế nào. Nhưng ba tháng trời ròng rã đã trôi qua, vợ chồng mình chẳng khác gì mặt trăng với mặt trời. Anh xử lý thế nào mà những tin nhắn ấy vẫn còn gửi đi đều đều mỗi tuần. Có phải nhung nhớ quá nên không cách nào dập tắt được, con tim yêu đương sôi nổi quá nên không cách nào kiềm chế được?

Chồng em đi yêu người khác, đau lắm anh à!

Nhìn lại xem mình có gì với nhau anh nhỉ? Một cuộc hôn nhân 10 năm với một cậu con trai 8 tuổi kháu khỉnh, ngoan ngoãn. Một cơ ngơi đủ đầy hạnh phúc mà tất cả những người ngoài nhìn vào đều thấy ngưỡng mộ. Nhưng, mình còn có gì nữa, một tình yêu đã chết, phải không anh?

Có vẻ như anh đã chán em đến độ còn không muốn bù đắp gì cho em nữa dù biết em đang rất đau đớn. Anh cứ lặng lẽ, cứ ngang nhiên một mình ôm ấp cơn say nắng như thế. Anh bảo em phải làm sao? Thi thoảng, em hỏi đến, lồng lên ép anh phải cho em một câu trả lời rõ ràng. Anh lại chỉ bảo em kiên nhẫn đợi. Anh nào hay, đợi anh qua cơn say nắng rồi, nhà mình cũng nát tan…

H. Lan

Loading...