Cẩm nang gia đình Việt

DÙ KHÓ KHĂN THẾ NÀO, KHỔ ĐAU RA SAO, QUAN TRỌNG LÀ QUA TẤT CẢ CHÚNG TA CÒN YÊU NHAU!

Không có tình yêu nào mà không trải qua sóng gió, giận hờn vu vơ, ghen tuông đôi lúc nhỏ nhặt,.. sẽ làm yêu thương bỗng trở nên nặng nề, anh và em có lẽ cũng sẽ vậy, nhưng hãy tin, hãy yêu thương bằng con tim chân thành thì dù thế nào mình cũng sẽ bên nhau em à!

Thuở ban đầu của bao cuộc hôn nhân luôn êm ả, và đẹp như tranh vẽ, tình chúng ta cũng đang như thế em nhỉ, em ngọt ngào như viên kẹo trong anh, anh nồng nàn như thỏi sô cô la đăng đắng ngòn ngọt trong em, mọi thứ rất ư tuyệt vời, lấp lánh và sóng sánh yêu thương.

Anh nói, anh yêu em rất nhiều, chẳng biết vì sao, chẳng hiểu lí do gì, mọi thứ đến thật tự nhiên để ngồi nghĩ lại anh cứ cười khúc khích một mình như đứa trẻ. Kẻ bao lần đau tình, kẻ ngần ngại lắm khi phải yêu thêm một ai đó bởi niềm tin, thương yêu dường như đã mai một ít nhiều với những vết sẹo vẫn còn in hằn đâu đó, nhưng em đã làm anh thật sự nhớ nhung, mong chờ. Cái nhớ dành cho em cứ rả rít, âm ĩ theo từng tiếng lắc đồng hồ để anh suy tư, cái thương dành cho em cứ du dương, đong đầy trong từng nhịp thở, một cảm xúc dịu nhẹ và thi vị tưởng chừng như anh là kẻ lần đầu biết yêu.

Em bảo rằng, em thương anh mất rồi, điều em không dám nghĩ, không dám tin, bởi mọi thứ đến với em bằng một cảm xúc vỡ òa. Những điều em cần, những điều em mong ở một người đàn ông dường như anh đều có, để cô gái đã qua bao đắng cay cuộc đời bỗng dưng chỉ còn nghe theo con tim mách bảo, em yêu anh bằng tình yêu màu nắng, em tin anh bằng niềm tin tưởng chừng duy nhất, ta đến bên nhau, cuồng nhiệt, thắm thiết như hai kẻ chỉ còn một ngày để sống, để yêu.

Không có gì là hoàn hảo, chẳng có gì là tròn trịa, anh và em cũng thế, dù yêu nhau thế nào, hay say đắm bao nhiêu thì mình vẫn còn đó những vết khuyết.Em vẫn sợ, một nỗi sợ đã đeo đẳng bao năm qua, em sợ rồi những nhọc nhằn cuộc sống, nhứng ánh nhìn khía cạnh sẽ làm anh chùn chân, mỏi mệt, yêu thương hao mòn, nhớ mong hoang hoải, và tình mình sẽ nhạt theo điều đó, sợ lắm anh à, càng yêu thì nỗi sợ mất anh càng lớn, dù em biết rằng yêu phải tin, phải thật sự tin mới có thể cùng nhau. Anh hình như cũng thế, anh lo lắng ít nhiều với bao dấu chấm lửng trong lòng, anh sợ mình chỉ được buổi ban đầu, rồi sẽ chán, sẽ hững hờ khi mọi thứ lối mòn, cũ kỹ, em sợ lắm bởi sau bao cuộc tình, cô gái tưởng chừng hay cười như em nhưng nào ai biết được thoang thoảng đáy lòng là những nỗi niềm chôn kín.

Những cái lo, những nỗi sợ vẫn hiện hữu trong anh, trong em, nhưng cứ bình thản thôi anh à, cứ an nhiên mà chiêm nghiệm cuộc sống này, vốn dĩ cuộc sống là thế, nào có bằng phẳng, nào có chỉ một gam màu. Có thể lo toan sẽ khiến em đôi lúc hời hợt, có thể mỏi mệt sẽ khiến anh đôi khi nhạt lòng, nên em chỉ mong yêu thương mình dành cho nhau đủ lớn, đủ đầy để khỏa lấp những khoảng lặng mà một ngày nào đó có lẽ anh và em sẽ phải nếm trải. Vì thế nếu em lỗi lầm, xin anh hãy thứ tha, và bao dung, và nếu anh sai, em sẽ bảo mình cố khoan dung, nhẫn nhịn vì tình yêu chúng ta, vì yêu thương hai đã gìn giữ.

Cùng nắm tay nhau, cùng yêu thương, cùng một niềm tin vào ngày mai anh nhé để lòng hẹn lòng dù khó khăn thế nào, hay khổ đau ra sao em sẽ vẫn bên anh, và anh cũng sẽ mãi không rời xa em.

Theo Guu